Sự thay đổi trong nhận thức của nhiếp ảnh Phùng và chánh án Đẩu

*/ Phùng và Đẩu, hai nhân vật, hai con người khác nhau, một là nghệ sĩ, một là chánh án tòa án, nhưng hành trình nhận thức của họ lại giống nhau. Đều xuất phát từ những mục đích tốt đẹp và đầy thiện chí, song cả hai đều ngạc nhiên, ngỡ ngàng…rồi vỡ ra nhiều điều mới mẻ : cuộc đời này con có nhiều góc khuất mà nghệ thuật cần vươn tới; còn có nhiều ngang trái mà lí thuyết sách vở chưa soi tỏ.

 

*/ Phùng được trưởng phòng giao cho công việc săn tìm một bức ảnh nghệ thuật. Anh hăm hở vác máy về chiến trường xưa và phục kích

 

_ chụp được khoảnh khắc trời cho. Anh thăng hoa trong hạnh phúc của sự sáng tạo nghệ thuật. Và liền sau đó, Phùng lại phải

 

_ chứng kiến một cảnh lấm láp, oái oăm của đời thường : chồng đánh vợ một cách tàn nhẫn, con ngăn cản bố với một thái độ căm thù. Rồi vài hôm sau anh bị thương nhẹ chỉ vì bảo bệ người đàn bà khỏi đòn roi của chồng. khi tận mắt chứng kiến cuộc gặp gỡ giữa người đàn bà hàng chài với chánh án Đẩu,

 

_ nghe những lời trải lòng và biết được việc bất kể lúc nào người chồng thấy khổ quá là mang vợ ra đánh, Phùng rất phẫn nộ; sau đó lại cảm thông, chua xót. Cuối cùng khi thấy Đẩu rất nghiêm nghị và đầy suy nghĩ, _ anh cũng ngộ ra nhiều điều.

 

*/Còn Đẩu, là một chánh án,

 

_vừa làm công việc, vừa thực hiện mệnh lệnh của trái tim.

 

_ Anh muốn giải thoát người đàn bà

 

khỏi những trân đòn bất công, ngược đãi bằng một “phán quyết” li hôn. Anh hào hứng , say mê và tin tưởng vào giải pháp của mình.

 

_Cái lí lẽ của pháp luật và lí lẽ của trái tim làm cơ sở làm chỗ dựa vững vàng để anh tự tin, chủ động và thạo nghề. Nhưng anh đã lầm.

 

_ Lòng tốt của anh đã trở thành phi thực tế; kiến thức sách vở mà anh đã được học trở thành vô nghĩa trước những lí lẽ sâu sắc đầy trải nghiệm của người đàn bà quê mùa thất học. Sự yên ấm của gia đình và tương lai của những đữa con buộc chị phải câm lặng và chịu đựng tất cả. Và đâu chỉ có những trận đòn của chồng, cái gia đình ấy còn có những giây phút hạnh phúc khi chi sung sướng nhìn các con được ăn no. Nghe những lời trải lòng “một cái gì vừa mới vỡ ra trong đầu vị Bao Công của cái phố huyện vùng biển”.

 

_ Anh ngộ ra những nghịch lí của đời sống và hiểu được rằng chỉ có thiện chí và kiến thức sách vở sẽ không giải thoát được những cảnh đời tối tăm đau khổ

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: